TẢN MẠN VỀ THƠ...

By MÂY NGÀN MÙA THU



 

Như nhng cô nàng manequin

nhìn thiên h dưới làn mi cong vút

nhng câu thơ đèm đp

nhng câu thơ có váy áo

đt đ đâu cũng ging nhau


*

Như  nhng ht sc s trong chiếc đng h cát

trôi chy đu đu

trôi chy hết

nhng câu thơ m miu

tun tut

rng

trơn


*

Nhng câu thơ ve vut ni bun

đem cái gi là ni đau ra làm dáng

đánh đ nhau bng tù mù ri rm

khoe m thiên tài

huỳnh huch tuyên ngôn

nhng câu thơ gieo vãi linh hn

ch c mc nhng mm ng nhn...


**

Vinh quang thơ

thn thánh thơ

tuyt vi thơ

ti nghip thơ

đáng đi thơ

nếu câu thơ quên nhng người sp mt

git m hôi bn rn lo âu

quên nhng đi đau kh cn lao

nước mt đã khô thành viên cay đng

nhng câu thơ có rt nhiu ngày nng

rt nhiu cơn mưa

rt nhiu bão t

mà quá hiếm hoi khong lng gia ngôn t...


**

Nhưng đã có nhiu ngày

tôi thy bóng nhà thơ

trên cánh đng cô đc

nhng đêm

h rút máu mình

thơ phng hiến

thơ cu ri

thơ nói bng s im ng

mà vang vng không b bến...


**

Thơ bước ra t cuc đi

trên đôi chân trn

chng rườm rà khái nim

mang kh giá trên vai

thơ đi hoài chng đến

trong hành trình nước mt chy xuôi

vt vã hoài thai

con ch rã ri

thơ thm đm cuc sinh thành đau đn

còn mc n cuc đi

còn tri cao đt m

thơ tan vào lòng đt

bay lên...





BÙI PHAN TH
O

More...

ĐÀ LẠT...

By MÂY NGÀN MÙA THU

More...

HẠ THƯƠNG...

By MÂY NGÀN MÙA THU










         Tôi muốn bắt đầu những dòng viết cho mùa hạ như một tâm tình bằng hai từ ấy. Không thương sao được khi mùa hạ theo đất trời chu chuyển mùa hạ không có tuổi cho dù đời người tuổi chất chồng theo.

         Ai trong chúng ta khi lớn lên cũng từng bỏ lại sau lưng những mùa hạ cũ. Những mùa hạ thường buồn nhiều hơn vui hầu như đó là những tiếc thương dằn vặt hơn là trọn vẹn yêu thương. Dung nhan mùa hạ bao giờ cũng là hình ảnh người con gái như một hiện thân tươi sáng mà dịu dàng ân cần mà sâu lắng trìu mến mà buồn thương... 

         Hạ như cô gái nhỏ tà áo thướt tha. Trên đôi chân trần hạ về khắp nẻo. 

         Hạ hiện hữu mà hạ xa vời; hạ đến rồi đi 90 ngày thôi mà cứ vọng về bao kỷ niệm trong mỗi đời người.

         Những mùa hạ thường trở về cùng những xốn xang và cả trĩu lòng. 

         Có phải không Hạ thương khi đó là những gì riêng mang từ những câu chuyện đời hay cái tên của một người con gái; là những khoảng lặng và nốt nhạc trên khung nhạc đời người?

   Nếu ông Huyền Kiêu làm bài thơ Tình sầu với mùa hạ mang sắc màu đỏ

(Hạ đỏ có chàng tới hỏi/ Em thơ chị đẹp em đâu)

thì với đời tôi mùa hạ mang màu sắc khác màu trắng. Không hẳn chỉ vì tôi yêu nhạc Trịnh mà đó còn là những suy tưởng trong không gian thật riêng tư của chính mình; thơ ca nhạc họa không thể diễn tả hết mà chỉ cảm nhận theo cách riêng của mỗi người.

         Đó là màu trắng hoang hoải lúc bàng bạc nhớ thương; trắng ngời thanh khiết khi  nhớ về một nét môi cười một vầng trán thơ ngây hay trắng toát đến thảng thốt lúc nhận ra mùa hạ về trong nắng trong gió. Dường như bước chân mùa hạ đang dần đến rất khẽ khàng trên gót chân son ngày con gái chưa biết hẹn hò. Và khi mùa hạ đến cô gái ấy đã chớm biết xao lòng; nếu không sao trời cứ đổ những cơn mưa bất chợt níu chân người nếu không sao những kẽ lá của hàng bằng lăng cứ như giấu một đôi mắt hạ tinh nghịch mà rất đỗi nồng nàn?

         Đời tôi gắn nhiều với những kỷ niệm mùa hạ với con người mùa hạ. Cái màu trắng trong nhạc Trịnh giữa mùa hạ thành Huế như ám ảnh theo nhiều đời người số phận đâu chỉ riêng tôi. Những mùa hạ ở thị xã Quảng Trị nhỏ bé bên bờ sông Thạch Hãn ngày thơ dại cứ vuơng vấn mãi. Những ngày hè Đà Nẵng lang thang trên bãi biển Thanh Khê nhìn lên núi cao nhìn ra biển rộng tuổi hoa niên cứ mơ về những chân trời xa lạ...

         Có một ngày mùa hạ đã xa khi tôi khoác lên vai áo lính đến quân trường. Vĩnh biệt mái tóc dài vĩnh biệt hàng ria chàng nhà thơ trẻ thành anh bộ đội tóc húi cao hàm nhẵn nhụi. Những ngày hè ở quân trường nắng núi mưa rừng rồi cũng quen dần với cuộc sống khác. Mùa hạ ấy hàng phượng cháy miên man trên đường Mai Hắc Đế của thị xã cao nguyên Buôn Ma Thuột đã tuôn trào những cảm xúc của bài thơ Sắc phượng:
 
...
Trang vở cũ cánh phượng hồng thổn thức
Tuổi học trò hai đứa dở dang
Những ngả rừng anh qua đầy tiếng ve ngân
Không lấp nổi buồn thương mùa hạ
Chiều nay anh về ngang thị xã
Ngút mắt nhìn đau đáu một màu hoa
Chợt hay rằng năm tháng đã lùi xa
Góc phố cũ gầy nhom bóng phượng...
 
Hạ thương

         Những mùa hạ đi qua bốn mùa nối nhau qua lo lắng đời thường làm cho tôi cứ ngỡ đời mình an bài quên đi những bảng lảng sớm hôm. Nhiều năm nghề báo giết chết hồn thơ. Nhưng ai dám nói trước dám cho rằng những hạnh ngộ trong đời lại không là định mệnh... 

         Một ngày tôi nhận bài thơ nhỏ: Cho ngày tháng hạ xa rồi... Xa rồi phải không em? Dẫu không muốn thì cũng đã xa thật xa và mãi xa. Tôi vẫn đợi ngọn gió lao xao từ một miền miên viễn tự nhủ đến một ngày sẽ quên sẽ quên... 

         Những mùa hạ sẽ đến và lại ra đi chỉ còn tôi ở lại...

         Đôi khi trên đường một màu phượng vĩ một sắc bằng lăng lại nhắc tôi nhớ Thời hoa đỏ của Thanh Tùng:
 
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót...
 
          Cứ muốn dừng lại bên đường bước chân đi như vô thức vào quán ngồi cho hết buổi chiều. Quên đi cuộc sống công việc quên cả dòng đời đang hối hả ngoài kia...
Xa rồi phải không em? Dẫu không muốn thì cũng đã xa thật xa và mãi xa. Tôi vẫn đợi ngọn gió lao xao từ một miền miên viễn tự nhủ đến một ngày sẽ quên sẽ quên... 

         Những mùa hạ sẽ đến và lại ra đi chỉ còn tôi ở lại...

         Nhưng ngày ấy xa ấy chưa tới phải không Hạ thương? 

         Xin hãy chầm chậm thôi những bước chân mùa hạ...
 


BÙI PHAN THẢO
 

More...

Xóa...

By MÂY NGÀN MÙA THU



More...

Đoản khúc chiều....

By MÂY NGÀN MÙA THU


More...

SINH NHẬT....

By MÂY NGÀN MÙA THU


More...

Một Hôm Gió Khóc...

By MÂY NGÀN MÙA THU



More...

Mắt hạ...

By MÂY NGÀN MÙA THU

More...

Bài thơ về mê cung sẽ là dang dở.....

By MÂY NGÀN MÙA THU








More...

THEO CHIỀU BAY ĐI...

By MÂY NGÀN MÙA THU

 

 

 

 

 

 

More...