SONG SINH..

By MÂY NGÀN MÙA THU

 

Song sinh...

 

                                                Truyn ngn ca NGUYN THIÊN DI

 

 

 

Sáng chủ nhật khuôn viên bệnh viện phụ sản tư nhân vắng vẻ hơn so với ngày thường. Nắng lấp lóa ngoài cửa kính trên cao. Ở phòng nào đó có tiếng trẻ con khóc ngằn ngặt vọng lại sau đó chợt nín bặt chắc đã có núm vú của mẹ rồi. Một sản phụ trong trang phục bệnh viện vịn tay vào vai chồng mặt mũi nhăn nhó vì đau chậm chạp nhích từng bước. Người chồng trẻ vừa dìu vợ vừa nhẹ nhàng dỗ dành: "Gắng lên em bác sĩ dặn chịu khó đi lại nhiều vết mổ mới mau lành. Rồi sẽ hết đau ngay thôi". Trên ghế đá vài người ngồi chờ tới lượt khám. Tiếng rì rầm trò chuyện quanh đi quẩn lại chuyện thời tiết giá cả cũng trở lại chuyện của phụ nữ mang nặng đẻ đau. Lâu lâu lại có tiếng điều dưỡng viên gọi và những người phụ nữ ì ạch vào phòng khám người nhà bên ngoài nhấp nhổm đi lại không yên...

Trong phòng chờ sinh theo yêu cầu một phụ nữ tuổi chừng chưa đến 30 bụng đã lùm lùm ngồi dựa thành giường dặn dò cô bé dường như là người làm:

- Ai gọi thì nói cô đi công chuyện cần thì cứ gọi di động cho cô. Nhớ dặn mấy đứa ở nhà cửa nẻo cẩn thận vài bữa cô về. Này con Lu ăn có được không?

- Dạ Lu khỏe rồi cô ạ. Hôm qua con mới chải lông cho nó lát con về đưa nó đi chích ngừa...

- Ừ về đi. Tối vào cũng được.

Con bé vừa quay lưng điện thoại di động của người phụ nữ đã reo vang:

- Ai gọi Tiên đấy?

- ...

- Tôi biết rồi. Cậu cứ dặn thằng Lâm quản đốc cho công nhân tăng ca... Sao tụi nó đòi phụ trội à? Ừ cứ tính cho nó nhưng ít thôi đừng để tôi sập tiệm đó...

          Lại một cuộc điện thoại nữa. Lần này cô ấy gọi cho ai đó giọng lo lắng xen lẫn van lơn:

- Vụ đó sao rồi? Nhanh lên nhé gắng kiếm cho ra... Đang đàm phán hả? À quên mà mẹ nó phải đẹp đấy chứ như Chung Vô Diệm thì chết tôi.... Đẹp hả? Bà đúng là bạn tốt nhất của tôi tôi sẽ không quên ơn bà đâu... Nếu nó làm eo thì tăng thêm cho nó một ít..

-...

- Ừ... ừ thì là bạn bè tôi mới nhờ tới tay bà. Mà bà nói thì phải giữ lời. Bà nhớ ngày xưa hai đứa còn làm ở Bình Dương không lương ba cọc ba đồng cứ ao ước đổi đời về Sài Gòn mà sống. Nay đừng được voi lại đòi tiên. Tiên này là nhất rồi... Nhanh lên nhé có gì gọi cho Tiên ngay nhé.

-...

- Alô. Bà nói sao? Cái gì... Tối nay bể hả? Năm nghìn đô Mỹ? Con này cũng tham nhỉ? OK không sao... Năm nghìn thì năm nghìn. Nét mặt giãn ra Tiên lẩm bẩm: "Đúng là ông trời còn thương mình..."

Có tiếng dép của bác sĩ trực. Tiên cúp máy ngồi thở:

- Bác sĩ ơi em đau quá chắc là sắp..

- Chưa đâu phải còn cả hai tuần nữa mới đúng ngày sanh cô ạ. Ráng đủ ngày đủ tháng cho con nó phát triển tốt và cũng dễ nuôi hơn! Ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng đấy.

- Khổ em quá. Em cũng biết thế nhưng ba nó là dân làm ăn ảnh đã chọn ngày giờ và dặn phải thực hiện đúng như vậy nếu không thì... Thôi bác sĩ thương mẹ con em. nói giúp em tối nay mổ được không? Tiên vừa khóc vừa năn nỉ ..

- Thôi được để tôi báo với trưởng khoa..

Nãy giờ lặng lẽ lau nhà nhưng chị lao công không sót cử chỉ hành động nào của Tiên. Người đàn bà này có vẻ gì đó khác người. Nghe nói chuyện là biết nhà cao cửa rộng có xí nghiệp may. Chắc lấy được ông chồng giàu chứ nhìn cái dáng đi bàn tay khi cầm điện thoại và giọng nói của cô ta gương mặt đẹp thì đẹp thật nhưng dung mạo không sang có lẽ xuất thân cũng ở miền quê nào đó vừa vào TP không lâu... Nhưng thôi đời người có số. Cũng như mình cả đời cứ cắm cúi với những xó nhà này hết chùi nhà đến lau kính sáng nào cũng lủng củng chậu xô nùi giẻ bình xịt. Tối nằm với chồng đưa bàn tay lên còn nghe mùi xà phòng công nghiệp.

Cô ấy lại có điện thoại. Lần này thì giọng chuyển sang nhõng nhẽo:

- Em đau lắm... Không chịu đâu. Anh về bên ấy bao lâu anh trở lại?

...

- Anh nhớ lời hứa với em không? Con trai anh chắc chắn có con trai     vừa ý chưa? Anh nhớ nhé năm mươi nghìn đôla đấy em định hùn với mấy người bạn mở thêm nhà hàng mà... Ngoan nào em thương.

...

- Để em xem nào vậy là thứ tư tuần tới anh có mặt ở Sài Gòn... Em mong anh lắm... Con cũng mong bố nữa đấy. Hôn anh...

 

          **

 

- Sếp ơi bà tên Tiên ấy bả cứ đòi sinh em thấy thai chưa đủ ngày. Hình như bả qua mấy bệnh viện họ đều nói chưa tới ngày nên bả mới qua đây.  Bây giờ tính sao?

- Để tính xem sớm mấy ngày chắc cũng được. Mình là bệnh viện tư phải chiều thượng đế thôi.

- Em thấy bà này cũng đáo để lắm nói chuyện điện thoại cười tươi rổn rảng thấy bác sĩ vào là nhăn nhó "em đau"... Cô ấy đòi mổ tối nay chị xem thế nào?

- Mặc người ta em ạ. Thôi cứ siêu âm đo tim thai thử máu cho bả đi. Thấy được thì mổ bắt con. Chắc cũng ổn...

Chị lao công vẫn cần mẫn lau từng mảng sàn bệnh viện. Thỉnh thoảng có người bước qua chị lại đưa cây lau nhà đẩy thêm một nhát để xóa dấu giày.  Nghe loáng thoáng câu chuyện của các y bác sĩ chị đoán chắc chiều nay bà ta sẽ lên phòng mổ. Trong vòng một tiếng đồng hồ sẽ có tiếng trẻ nít khóc oe oe. Nhìn những sinh linh bé bỏng bao giờ trong chị cũng trào lên cảm xúc mãnh liệt. Sinh ra ai cũng như ai nào ai chọn cửa để chào đời. Rồi thời gian trôi nhanh ai cũng vào đời với số phận dường như sắp đặt sẵn người trời cho giỏi giang sung sướng cả đời kẻ buộc chấp nhận vất vả nghèo hèn hoặc biết đâu may nhờ rủi chịu. Cũng không ai giàu ba họ không ai khó ba đời. Chỉ mong người ta vào đời đừng quá nhiều sóng gió có vất vả tấm thân một chút cũng gắng chịu được cầu mong sao trong lòng thanh thản đừng quá ưu phiền hay nặng nhọc lo toan nghĩ ngợi cho mau bạc tóc mau hết đời người.

Bỗng dưng chị nhớ con mình. Giờ này thằng bé  đang ở trên lớp học. Chiều qua nó thỏ thẻ với mẹ: "Mẹ có tiền không trường tổ chức đi chơi ở khu du lịch Đại Nam. Con định không đi nhưng các bạn nói con không đi tụi nó sẽ buồn". Đến tối sau khi bàn bạc với chồng chị nói với con: "Đây con cầm tiền mà đóng cuối tuần đi chơi ngoan có khát thì mua nước mà uống đừng tiếc tiền mà nhịn nghe con".

 

**

 

          Chiếc xe Lexus đời mới vừa trờ đến trước trước cổng chưa bấm còi cánh cửa đã mở rộng. Trên xe bước xuống là một người đàn ông ngoại quốc thoáng nhìn dễ nhận biết là người châu Á. Phong thái có phần  trẻ trung so với độ tuổi 50 khi ông ta mặc chiếc áo pull màu hồng nhạt và chiếc quần jeans xanh tay xách chiếc cặp hàng hiệu sang trọng.

-         Ôi anh đã về. Tiên reo lên.

-         Em cứ ngồi đó mới sinh đừng đi lại nhiều. Sinh đôi lại càng mất sức. Ông nói với giọng ân cần.

-  Nào thiên thần của cha đâu?

Ông đi về phía buồng trong nơi đặt hai chiếc giường con. Đôi mắt ông lướt qua đứa bé gái rồi hướng về đứa bé trai đang nằm thiêm thiếp ngủ. Ông khẽ khàng luồn tay xuống cô giúp việc giúp ông bế đứa bé trên tay. Vẻ mãn nguyện ông đi đi lại lại bước ra ngoài ban công tràn ánh nắng ban mai. Ông chợt nhớ tuần trước trở về lại thành phố quê nhà. Ông ngồi với người vợ đã ly hôn sau khi ông lưu lạc nhiều năm làm ăn nơi đất khách quê người. Họ không nói gì nhiều ngoài chuyện về cô con gái đã đi học và đi làm trên Thượng Hải bà chuẩn bị về hưu nếu không đi du lịch đâu đó thì cũng loanh quanh tập thể dục sáng chiều trong công viên với mấy người bạn và chăm sóc mấy luống hoa quanh vườn nhà; nguồn cổ tức từ chồng cho bà cũng đủ sống an nhàn đến cuối đời . Bà cũng không hỏi ông về chuyện riêng tư khi mấy năm qua ông hầu như ở hẳn Việt Nam. Có người chăm sóc nơi xứ lạ quê người cũng tốt thôi. Bà thầm nghĩ. Nếu có đứa con trai nối dõi cho dòng họ nữa thì càng tốt.

 

Ông ngắm thằng bé trai mê mẩn. Thằng bé sinh sớm đến 2 tuần mà nặng đến 3 .5 kg sinh đủ ngày đủ tháng chắc là còn to hơn. Theo tướng số mặt mũi khôi ngô sáng sủa đôi chân mày này báo hiệu lớn lên sẽ là đôi chân mày rậm khá giống ông. Cái miệng như thế này là được mạnh mẽ mà không dữ dội sẽ biết cương nhu đúng lúc khi xử thế ở đời. Chỉ cần có nó là đủ để ông có thể yên tâm về sự nghiệp và gia sản của dòng tộc đã có người kế tục.

Tiên ngồi trên giường nhìn hai cha con với vẻ mãn nguyện:

- Bao giờ anh đi Mã Lai? Đợt này anh qua đó cả tháng phải không? Cứ đi hoài bỏ bê mẹ con em... Mà này... Tụi nó hối em đóng cổ phần mãi nhà hàng sắp khai trương...

Người đàn ông liền đưa thằng bé cho cô giúp việc. Hiểu ý cô này bế thằng bé ra ngoài. Ông mở cặp cầm tờ séc tới bên giường Tiên:

- Đây này cưng. Năm mươi ngàn đôla Mỹ. Anh ký đây. Vừa ý chưa?

Tiên cười tít mắt:

- Anh là nhất quả đất... Đi chuyến này xong việc về với mẹ con em lâu hơn đấy.

Người đàn ông khẽ hôn lên môi Tiên:

- Anh đi nhé. Ở nhà ngoan mau lại sức.

          Ông bước qua phòng bên cúi xuống hôn lên thằng bé đang nằm ngủ và nói: "Này em hình như thằng bé nóng quá bị vài cái mụn nhỏ ở đầu em cho con đi khám nhé". Rồi ông lại lướt cái nhìn qua đứa bé gái thầm nghĩ : Sao nó bé thế nhỉ? Cũng tội nghiệp bao nhiêu chia qua cho thằng anh hết...

 

**

 

 

Trong một quán cà phê nổi tiếng của Sài Gòn buổi trưa ngả sang chiều. Giờ này quán vắng người. Bên chiếc bàn trong góc phòng máy lạnh hai người phụ nữ nói chuyện rầm rì:

- Dạo này tao kẹt quá. Sinh nở hao tốn xưởng may lại ạch đụi hơn. Hay là mày cầm 4.000 đô nhé. Tiên đẩy cái phong bì dày cộm sang phía người đối diện.

- Sao được. Mày hứa rồi mà. Tao có ăn hết đâu. Không đủ 5.000 đô nó không thèm ký thì chết hư bột hư đường cả.

- Tao kẹt thiệt mà.

- Bà ơi tính toán cho dữ cũng phải nghĩ tới người khác với chứ? Khoản này là tính luôn làm giấy khai sinh luôn rồi đó mày không thấy sao?

Đến nước này thì Tiên cười hì hì mở ví lấy thêm 10 tờ xanh nữa đưa cho cô bạn và chìa ra tờ giấy đánh máy sẵn:

- Mày cảm phiền ký vào đây giùm tao một chữ. Mày là bạn bè nhưng cũng phải thông cảm cho tao. Đấy ký nhận đủ cam đoan không can hệ vào những chuyện riêng tư...

Trong khi mọi chuyện bên ngoài cánh cổng kia đang diễn ra thì ở nhà cô bé con vừa tỉnh giấc. Nó khát sữa nhưng không khóc quấy chỉ khóc tỉ ti vài tiếng rồi nín bặt. Cô giúp việc đang bận rộn phơi phóng đống tã lót trên sân thượng. Thằng bé trai nằm bên cạnh ngủ say. Con bé mở to đôi mắt nhìn lên trần nhà. Đôi mắt đen láy trong veo. Cái miệng nhỏ chóp chép bên má trái đã lộ ra cái lúm đồng tiền. Cả hai đều đẹp như những thiên thần.

Mà thiên thần thì mãi thơ ngây làm sao biết được một tấn trò đời đã diễn ra khi vừa mở mắt cất tiếng khóc chào đón cuộc đời và những gì đang chờ đợi? 

 

                                                            Saigon 10-2008

                                                                   N.T.D

 

More...

BÓNG THỜI GIAN...

By MÂY NGÀN MÙA THU

BÓNG THI GIAN..

                           Truyện ngắn của NGUYỄN THIÊN DI

 

Cơn lnh kéo đến làm An tnh gic qu tay thy trng tri chiếc chăn sp rơi xung sàn. Vy là Nod đã đi ri...

Đêm qua dường như An đã say. Anh thấy mình cùng Nod bay lên trong không trung trong buổi chiều lộng gió. Ở trên ấy nhìn xuống phía xa xa biển hồ Tonle Sap lấp lánh như giát bạc rừng già Siem Reap trải thành vệt đen sẫm. Angkor Wat ẩn hiện trong sương. Bất chợt anh rùng mình bởi nhận ra màu vàng ươm của những tàng cây ngàn năm tuổi. Bao nhiêu lá vàng đã rụng xuống trong ngàn năm ấy? Bao nhiêu đời người đã đi qua? Dường như có tiếng gọi thời gian vọng về âm u trong gió. Những ý tưởng chảy tràn ra anh khắc họa trong đầu thật nhanh những nét phác thảo cho một bức tranh ấp ủ từ lâu...

Bao giờ cũng thế những khi thấy đầu óc chơi vơi vào những ngày cuối  tuần An thường làm những chuyến du lịch bụi hoặc cùng vài người bạn hoặc chỉ mình anh. Đi như một sự thúc hối đi bởi cảm giác cứ cuồng chân cuồng tay không thể ở yên một chỗ với sự đơn điệu nhàm chán. Hôm qua chủ gallery gọi điện báo tin bức tranh " Ảo ảnh" của anh đã được mua với giá khá cao... An nghe nhưng thực lòng không vui lắm bởi cái giá ấy chưa thể so được với sự hao tâm tổn trí của người họa sĩ. Nhưng dù sao nó cũng giúp anh không phải lo toan nhiều về cơm áo gạo tiền như bao người bạn khác và anh cũng đang là người tự do chưa vướng bận chuyện gia đình.

An nhìn đồng hồ đã 9 giờ. Chắc Nod đã về đến đất Thái. Nod không nói rõ sẽ ở lại Bangkok hay về nhà thăm cha mẹ và anh cũng không hỏi song rõ ràng lúc này anh đang nhớ cô. Anh nhớ cái vóc dáng nhỏ nhắn làn da rám nắng. Anh nhớ nụ cười của cô tươi tắn hồn nhiên như thể cuộc đời này chẳng có gì phải đáng lo toan mệt nhọc. Anh nhớ buổi trưa ở Angkor Thom nơi anh gặp cô lần đầu tiên cũng rất tình cờ. Anh mải mê với những mảng màu rêu phong những hình khối và đứng lặng nhiều phút dưới mái vòm nhìn ra ngoài kia nền trời trong xanh như ngọc bích cảm nhận những thông điệp của quá khứ vọng về... Còn cô vai đeo túi xách trên tay là tấm bìa với những tờ giấy khổ lớn; cô chậm rãi lần theo những bức phù điêu trên hành lang dài thỉnh thoảng hí hoáy vẽ. Cô chăm chú đến đỗi cuốn sổ rơi xuống những tờ giấy xoay theo gió lăn trên hành lang vắng người. Anh nhặt cho cô nhận lời cảm ơn và một nụ cười thân thiện.

-         Cô vẽ đẹp quá.

-         Ôi em có phải họa sĩ đâu. Em đã chụp hình lại nhưng em vẫn thích vẽ. Để nghiên cứu thôi. Nhưng vẽ thì mình nhập tâm hơn.

          Tự dưng anh bật cười. Sau chút ngỡ ngàng thấy bộ điệu anh chắc cũng... ngố hay nhận ra điều gì đó Nod cũng cười ngặt nghẽo. Họ quen nhau buổi đầu như thế giữa thâm u núi rừng Siem Reap giữa những ngọn tháp đền đài tịch liêu. Trong nắng trong gió những ngày chớm đông.

-         Vì anh mặc chiếc quần short trông như ông... lái buôn.

-         Còn em thì đội chiếc mũ rộng vành nhìn như cây nấm...

Cây nấm và lái buôn thong thả đi dạo theo những con đường rợp mát. Cái quán nhỏ là nơi họ nói với nhau những thông tin của buổi sơ giao. Anh từ Saigon sang. Em từ Thailand qua. Anh làm nghề tự do vẽ vời đủ sống. Em nghiên cứu lịch sử... Nod cũng như anh chưa có ai vướng bận chuyện gia đình...

 

** 

Siem Reap có khá nhiều quán cà phê và quán rượu. An chọn một quán nhỏ khu trung tâm. Hẹn 9 h tối nhưng anh tới sớm khi khách còn thưa thớt. Trong khi chờ Nod anh gọi một ly rượu nhỏ. Du dương tiếng nhạc bản Trở về Soriento... Giọng Robertino Loretti cao vút cái luyến tiếc dằn vặt trong tim chàng lãng tử. Bài này không chỉ giai điệu đẹp mà ca từ cũng rất tuyệt anh nhớ những câu từ nguyên tác:

 

Nhìn kìa hãy nhìn những thửa vườn kia !
Hãy nghe mùi hoa từ những cây cam đó...

Ấy thế mà anh nói :"Tôi ra đi đây xin giã từ !"
Anh lìa xa tấm lòng này !
Anh lìa xa mảnh đất của thương yêu này !
Hãy trở lại Soriento...

Hãy nhìn quanh mà xem những nàng ngư nữ kia

Họ nhìn anh như thể anh đã hớp hồn họ
Họ yêu anh đến thế
Họ ước ao đuợc hôn anh
Ấy thế mà anh đành lòng nói câu:"Tôi đi đây xin giã từ...

Da diết đến thế cớ sao nỡ đành ra đi? Nhưng sao mình cũng thế lại cũng ra đi. Anh chợt nôn nao nhớ mảnh vườn ở miền Trung nơi lưu giữ tuổi thơ buồn tẻ của anh. Nơi đó có hai người phụ nữ anh yêu quý nhất trên đời: ngoại và mẹ. Hai người đều đã khuất bóng đã bỏ anh đi. Những lúc trở về đứng trước bàn thờ anh cứ rưng rưng nhớ họ. Trên di ảnh bà và mẹ nhìn anh. Đôi mắt ai cũng đẹp cũng buồn rười rượi.

Về với vườn xưa anh nằm nghe tiếng đồng hồ buông từng nhịp khoan thai ...tích tắc... tích tắc. Đêm thanh vắng tiếng thạch sùng chắt lưỡi làm thời gian như ngưng đọng lại bên xôn xao lũ đom đóm lập lòe góc vườn. Chiều chiều An thường ngồi ngắm hàng giờ vệt địa y trên bức tường sau vườn chú ốc sên bò chậm rãi như thể cuộc đời cứ trôi có hấp tấp vội vàng cũng chẳng thể nào làm cho khác được. Nhớ những lúc mẹ khóc lặng lẽ. Bà ngồi trên chiếc tràng kỷ tóc bạc phơ. Buồn như hai chiếc bóng đi lại trong nhà rộng thênh. Anh cứ nhớ mùi nhang khói ấm áp và những lúc đi chùa. Vui nhất là những ngày ngoại đám giỗ trên chùa đãi khách toàn món chay. Dịp này được gặp đông bà con thăm hỏi chuyện trò thấy ngoại và mẹ vui lên đôi chút. Bên góc chùa khi anh nghịch bên bể cá anh thoáng nghe mẹ trả lời một người đàn ông về một điều gì đó đại để rằng: Vâng con em đấy. Muộn mất rồi anh ạ số phận đã an bài. Anh tò mò hỏi mẹ mẹ nói thật khẽ: Lớn lên con sẽ hiểu...

          Căn nhà và khoảnh vườn sự tĩnh lặng của tâm hồn song không thể là nơi để sống anh phải đi nơi này chỉ là nơi của hoài niệm mà thôi. Nơi anh nghĩ về với nỗi niềm man mác. Bà qua đời trong một ngày mưa lạnh. Đưa bà lên nghĩa trang anh ngơ ngác bước thấp bước cao. Mẹ cũng ra đi khi anh vừa tròn 18 tuổi. Trước khi mất mẹ dặn dò anh hãy tìm cha. "Cha con theo mẹ biết hiện đang ở Saigon... Lá rụng về cội con ạ. Giờ con chỉ còn ông ấy thôi"...

          Tiếng chào của Nod cắt đứt dòng suy tưởng.

-         Anh nghĩ gì thế?

-         Anh đang nhớ nhà. Mà không nhớ về khu vườn và những người khuất bóng.

-         Cớ sao anh lại đi?

-         Phải đi để rồi lại trở về. Anh cứ đi tìm một cách hoang hoải bóng thời gian.

Tự dưng An nghĩ tới những người con gái của ngàn xưa khi nhìn vào khuôn mặt Nod. Dường như những người con gái của vùng này từ bao đời nay vẫn giữ được nét đẹp hết sức đặc trưng. Cái đẹp được phô bày dung dị mà gợi cảm nồng nàn.  Ấn tượng nhất là bức tượng về người nữ theo chàng hướng dẫn viên ai có con thì có một vạch ngang dưới bụng hai  vạch là hai con ai là trinh nữ thì bụng phẳng lì. Thật không thật đấy... Nod cũng đã thích thú chỉ cho anh xem bức phù điêu tả cảnh vượt cạn. "Anh thấy không. Chinh chiến những cuộc tranh giành đẫm máu. Cuộc sống vẫn sinh sôi... Tình yêu thật diệu kỳ..."

Nod ôm anh thì thầm khi cả hai về khách sạn:

-   Anh lạ lắm chẳng thấy ai đáng yêu như anh mà cũng lạ như anh...

-         Lạ thật ư?

-         Hồi chiều ở trên đỉnh Bakheng cái nhìn của anh thật khác thường... Như anh nhìn về một thế giới nào đó không hiện hữu kể cả em cũng không hiện hữu...

-         Bộ mặt anh giống tượng Bayon lắm hả? Cứ nửa như suy tư nửa như mãn nguyện ngàn đời sau vẫn còn kỳ bí phải không?

-         Biết đâu đấy Nod mỉm cười nhìn anh trìu mến.

 

**

 

An và Nod đứng trên tầng tháp cao nhất của Angkor Wat. Bãi cỏ ngoài xa loang loáng trong ánh tà dương. Mặt trời như quả cầu lửa đỏ ối hắt bóng xuống hồ không gian bắt đầu pha màu sẫm. Thời gian như ngừng lại dưới những bức tường rêu. Tiếng dơi chấp chới dưới những mái vòm. Anh chỉ cho Nod hình ảnh cô du khách phương Tây ngồi đọc sách bên khung cửa với vẻ an nhiên dung dị. Anh nói với Nod: "Cô gái ấy cũng như anh thôi cũng hùng hục làm lụng kiếm tiền để đi du lịch để tìm những khoảnh khắc tĩnh lặng của tâm hồn quên hết cuộc đời thực và bộn bề công việc đang chờ".

Nod lại tất bật kiểu khác. Cô dường như không nghỉ ngơi với những dự định trăn trở. Là nhà sử học sở trường của cô là văn hóa và những nền văn minh cổ. Đề tài của em về Angkor sắp xong rồi. Em qua đây để kiểm nghiệm lại lần cuối những dữ liệu và nhận định. Sang năm em đi Mỹ Latin nghiên cứu về văn minh Inca. Ba mẹ không ép em lấy chồng ư? Cũng có đấy nhưng chờ mãi chẳng thấy gì nên chán không thèm nói nữa. Nod cho biết ba mẹ cô có một khách sạn ở thành phố du lịch nên nguồn khách ổn định không phải lo lắng nhiều. "Khi nào anh qua nhớ ghé nhé".  "Ừ anh sẽ ghé dù lúc đó em đã ở Perou hay Ecuador rồi... Còn em đừng quên anh chàng Việt Nam đấy". "Làm sao quên anh được".

Nod trả lời anh bằng vòng tay ôm càng lúc càng chặt. Cánh tay cô rám nắng mềm mại và mạnh mẽ. Khuôn mặt cô mang vẻ đẹp đặc trưng của con gái Thái Lan dịu dàng chân thật và khi yêu lại rất đỗi nồng nàn... An rất thích mái tóc cô những sợi tóc đen dày nhất là đôi mắt. Cứ  mở to đen láy lấp lánh những tia vừa như giễu cợt vừa như dại khờ. Khi đêm xuống đôi mắt ấy như khu rừng rợp mát buổi chiều anh và cô vừa đi qua anh lang thang và lạc vào trong thăm thẳm mê cung của nụ hôn. Môi cô thơm và ấm.

-         Em có thấy không? Hãy lắng nghe thật khẽ. Em có nghe tiếng thời gian không?

-         Có anh ạ... Em nghe và cảm nhận được. Hàng nghìn năm. Bao con người bao đôi lứa yêu nhau dưới những ngàn sao... Như chúng ta.

Trên bancông khách sạn nhìn ra màn đêm đen sẫm Nod thì thầm.

-         Nhưng tại sao anh phải đi tìm?

-   Anh đi tìm bóng thời gian. Như một ảo ảnh một khúc xạ của thời gian lên những cuộc đời lên những dòng lịch sử hay lên thiên nhiên cả những tuyệt tác của bàn tay khối óc con người... Dấu tích qua thời gian bào mòn nhưng thời gian cũng lưu giữ. Thời gian là vĩnh hằng dù nhiều thứ khác đều là hữu hạn. Bóng thời gian phải chăng chỉ là một cảm nhận của tâm thức mà thôi. Anh đang mơ thấy cảm nhận thấy sẽ chuyển thành một bức họa... Có thể chỉ mình anh hiểu... Nhưng chỉ cần một vài người cùng cảm thức với anh là anh vui rồi.

Nod chăm chú nghe An nói về thời gian về những ký ức bụi mờ xa xăm đâu đó rồi cho cô xem những bức phác thảo:

- Đây là bức anh vẽ hồi chiều khi đi với em. Hiện tại và quá khứ đan xen... Em hiểu không? Như lúc này chúng ta đứng đây nhưng chỉ ngày mai ngày mai thôi hôm nay sẽ  chỉ là kỷ niệm... Rồi thời gian trôi đi kỷ niệm sẽ chỉ còn là những vết khắc mờ trong ký ức. Kỷ niệm sâc sắc thì sẽ khó quên. Kỷ niệm thoáng qua thì mơ hồ sương khói... Và 20 năm sau... Thời điểm này sẽ chỉ còn là cái bóng của những khoảnh khắc thời gian đã trôi qua mà thôi!

- Bóng thời gian... Anh nói hay quá... Chúng ta luôn có cái bóng của mình hẳn rồi... Chúng ta đánh mất nó trong bóng đêm nhưng lại có nó ngay trong ánh nắng ban mai ngày hôm sau. Nhưng bóng thời gian thì lại khác... Chúng ta không bao giờ có lại được nó. Chúng ta đánh mất nó nhưng lại luôn tiếc nuối nó. Chúng ta có mà lại không có. Thời gian trôi qua là ta mất... Nod thốt lên.

- Anh về Thailand với em đi. Nod đề nghị.

- Không được em ạ... Anh phải về Việt Nam. Anh còn nhiều việc chưa kịp làm.

- Mình sẽ gặp lại nhau chứ anh?

- Dĩ nhiên rồi. Mình sẽ gặp.

- Bao lâu nữa?

- Anh không biết...

- Cũng có thể là 5 năm 10 năm hay 20 năm sau nữa khi anh tìm được điều anh đang tìm kiếm phải không An? Noh nói - Em sẽ chờ dù chỉ chờ như chờ một chiếc bóng...

- Ừ... 20 năm sau ... Cũng có thể đó là bóng là hình mà cũng có thể là khi em hay anh trở lại nơi này dù không có nhau chỉ có bóng ta một khoảnh khắc nào đó trong mênh mông thăm thẳm thời gian đã in lên nền trời này. Ta không thể ngược thời gian để đi tìm lại... Nhưng thời gian mãi còn cớ sao bóng ta không còn? An miên man nghĩ không trả lời Nod.

 

**

 

Trong khi chờ chuyến bay về lại Saigon ở phi trường Siem Reap An chợt nhớ ra mình chưa xem lá thư của bố. Trước khi anh đi Angkor anh chỉ gặp bố trong thời gian không lâu. Hai cha con ngồi uống với nhau nói ít dường như mỗi người đều nghĩ những điều đáng nói đều đã nói hết; những điều chưa nói được thì chưa phải lúc. Khi anh đi bố đưa anh một phong thư được dán kín bảo khi nào về lại VN tâm trí nhẹ nhàng hẵng đọc. Sau bao nhiêu năm gặp lại nhau anh thấy bố không khác gì trong tâm tưởng của mình. Ngày xưa anh đã nghĩ chắc ông phụ rẫy mẹ đã bỏ mẹ mà đi. Hỏi mẹ mẹ bảo cha con đi làm ăn xa chưa về. Lớn lên mẹ bảo cha ở xa lắm khó về... An quen dần... Quen với tiếng thở dài của mẹ quen với tiếng nói khe khẽ của ngoại rầm rì với mẹ một đêm nào đó anh bất chợt thức giấc: Đừng trách chi tội tình con ạ. Mẹ cũng không biết đời nó có yên ổn không?

"Ngày đó bố làm gia sư cho hai cô con gái ông chủ thầu giàu nhất nhì  thành phố. Rồi bố và mẹ yêu nhau nhưng ai ngờ dì con cũng yêu bố. Khi biết ra điều đó mẹ con đã rất đau khổ. Bởi mẹ đã trao cho bố tất cả. Mẹ được bố thì lại thương em sợ dì con không chịu nổi bởi tính dì con mẹ biết thường hay u uất. Mẹ sợ dì làm điều dại dột. Mẹ đã vào Đà Nẵng với cái thai trong bụng nhờ ngoại đánh tiếng là đi du học để không có mặt trong đám cưới của bố và dì.  Mẹ con ra đi khi con tròn tháng đi thật xa không ai biết tin tức gì... Dì con không sinh được nữa vì căn bệnh bẩm sinh nhưng bố biết dì đã yêu thương con như núm ruột của mình. Khi con tròn tuổi dì con nói bố hãy đi đi đi là sự giải thoát và bố đã lên rừng theo những người bạn. Bố đi mãi cho đến ngày giải phóng miền Nam và ở lại Saigon từ đó đến nay. Nhưng bố cũng không lập lại gia đình được nữa... Bao năm nay bố con ta sống chung thành phố đọc báo thấy tên tuổi con nổi như cồn bố tự hào lắm... Những cuộc triển lãm tranh của con bố đều đến xem thấy con từ xa rồi bố bước đi không dám lại gần bố sợ lại gần bố sẽ ôm con hay làm điều gì đó dại dột và bố sẽ khóc...

Nhưng chưa biết lúc nào cách nào danh chính ngôn thuận để gặp con được. Bởi bố phải đợi  khi nào dì con nói cho con về bố bố mới được gặp con... Nhưng dì con lại không thể biết tin tức của mẹ con đâu. Bố đã dò hỏi tìm suốt bao nhiêu năm qua mãi đến gần đây bố mới biết được tung tích của mẹ con... Mấy chục năm qua mẹ con tu trong một ngôi chùa heo hút ở cao nguyên. Con hãy lên đi... Đó là mẹ của con đấy... Mẹ đặt tên con là An mong cho đời con bình an tâm thân an lạc còn đời mẹ lụy vì tình khổ vì tình...

An không thể nào đọc tiếp được nữa. Anh nhớ ra những câu bà ngoại nói với dì (vâng là dì mà cũng là mẹ dù không đứt ruột đẻ ra anh). Vâng con sẽ trở về sẽ nhận ra mẹ sau chiếc áo nâu sồng... Ở ngôi chùa ấy mẹ đã hóa giải cho đời con phải không mẹ? Bóng thời gian là mẹ sau bao năm con mơ hồ?

Tạm biệt Angkor... Tôi sẽ còn trở lại. Tạm biệt Nod thân thương... Hai mươi năm sau em nhé... Chúng ta sẽ trở lại tìm bóng mình trên đỉnh Bakheng.

                                                                                      N.T. D

 

More...

VÀ GIÓ CÒN THỔI MÃI...

By MÂY NGÀN MÙA THU




          Đã lâu lắm rồi anh mới trở lại thành phố này. Đa số là những chuyến bay thẳng từ Sài Gòn ra Hà Nội. Có những lúc trên máy bay anh từng nghĩ mình đang bay qua thành phố dưới kia anh có một người quen cũ người anh từng nghĩ đến trong những đêm cao nguyên đầy gió của một thời trai trẻ. Bây giờ thành phố biển nhiều đổi thay


         Những căn nhà mới mọc lên thay cho những khu chung cư cũ. Người ta đã được cấp đất cấp nhà hoặc xoay xở mua được đất làm nhà mới. Con đường ven biển đẹp như không thể nào đẹp hơn. Lên xe đi ăn hải sản ngang qua cây cầu mới câu chuyện râm ran về cái xóm biển nghèo nàn lụp xụp một thời nay đã đổi đời nhiều nhà bây giờ giàu lắm chỉ chờ tiền nước ngoài. Ai đó trên xe thốt lên: "Vẽ chuyện. Giàu mà sao nhà cửa vẫn cứ tạm bợ thế này cứ phải làm lụng cật lực ấy chứ".


       Anh chọn chỗ ngồi sát biển vì ngay phía đối diện quán là vách taluy nham nhở người ta đã phá núi lấn biển để làm ăn. Thằng bạn tiếu lâm: "Tớ mà làm chủ khu này tớ mở thêm trò chơi leo núi. Khách leo xong đói càng ăn nhậu bạo". Lại thấy váng vất buồn. Cầm cây guitar chẳng hát được chỉ gảy vài cái rồi trả lại cho chủ quán anh biết tâm trí mình đã hướng mãi về một góc ở thành phố biển này. Nơi ấy giờ này chẳng biết người ấy ra sao có nhảy mũi không khi anh đang lặng lẽ trở về như một sự tình cờ. Nghĩ tới đây anh bật cười: Vớ vẩn. Bởi ngay cả khi anh cố tình sắp đặt chuẩn bị sẵn tư thế gặp nhau như bao nhiêu năm trước anh vẫn không làm được cơ mà.


           Thôi thì cứ coi như cơn gió đi qua đời nhau. Anh nói hay cô ấy nói anh chẳng còn nhớ nữa.


           Chiều anh đi qua vùng nhà ấy. Xa lạ. Chỉ cần cái bấm chuông sẽ có khuôn mặt hiện lên sau khuôn cửa. Có thể là cô bé nào đó người giúp việc nào đó hỏi: Xin lỗi ông tìm ai?...


           Như cách đây 20 năm anh đã từng ghé qua. Ban trưa anh đi qua khu tập thể văn công. Căn nhà cấp 4 lụp xụp. Chàng chuyên viên ngành văn hóa trẻ từ miền cao nguyên xuống nhân chuyến công tác ban trưa lẳng lặng kêu anh xe ôm chở ra khu văn công. Anh biết ở tỉnh này cô là diễn viên nổi tiếng chỉ cần nói tên ra là anh xe ôm có thể nói cho anh biết vài thông tin sốt dẻo nhất. Nhưng có cần không? Anh thấy không cần thiết biết đâu lại làm khuấy động cuộc sống của cô ấy bất lợi cho cô ấy với những lời đồn đại. Anh bảo anh xe ôm dừng lại ở đầu hẻm rồi lặng lẽ đi vào. Ban trưa mà khu tập thể yên tĩnh lạ nhà cô cũng như bao nhà khác chỉ dễ nhận ra hơn nhờ giàn hoa giấy nở những chùm đỏ rực. Cửa sổ mở thoáng một bóng người phụ nữ tóc dài. Anh không dám nhìn sợ đúng là tấm lưng và bờ vai ấy anh quay đầu đi thẳng.


       Thôi thì cứ coi như cơn gió đi qua đời nhau. Anh nói hay cô ấy nói anh chẳng còn nhớ nữa.


- Anh định sống mãi với xứ sở này sao? Em thấy lạnh lẽo và không hợp với anh đâu!


- Thì em cũng sống như anh tỉnh lẻ cả mà.


- Biết vậy. Nhưng em vẫn thấy...


          Đêm ấy đã thật xa trong cuộc đời anh. Mùa đông cao nguyên năm đó thật lạnh. Căn gác nhỏ của anh trong khu tập thể gió rít liên hồi thỉnh thoảng lại hú lên từng chặp. Thằng Lâm bạn anh từ Hà Nội vào chơi và cũng để xem có việc gì làm không đã bỏ về sau hai đêm ở lại cao nguyên. "Gió máy thế này tớ đếch chịu nổi" hắn nói và ra bến xe về thật. Đúng là với những ai không quen thì cái gió mùa đông cao nguyên hãi lắm: Cứ hun hút như xoáy sâu vào tận tâm can. Đi ngoài đường thì gió rít trên ngọn cây vào nhà gió gầm gào trên mái. Những giấc ngủ trôi qua trong tiếng gió. Nhưng anh cũng đã quen dần đôi khi tiếng gió lại làm anh dễ ngủ sau nhiều giờ ngồi bên bàn viết. Gần ba năm công tác sống trên căn gác này mấy mùa đông anh lại thấy ấm cúng khi đóng chặt cửa bật ngọn đèn vàng lên viết lách nhì nhằng. Chếch sau lưng phía cửa sổ gió lùa qua khe. Chiều ông trưởng phòng tổ chức gọi anh lên đưa thông báo lên lương kèm theo lời dặn: Cậu làm việc tốt lắm cố gắng lên nhé. Anh chẳng thấy vui gì chỉ nói cám ơn và tự nhủ: Thêm mấy đồng bạc cắc có thêm chút danh giá gì đâu. Ngang qua phòng anh chàng chuyên viên tổ chức biểu diễn thấy cửa đóng im ỉm biết là hắn đã đưa đoàn nào đó đi lưu diễn rồi. Tiếng là cùng sở nhưng anh chẳng mấy khi quan tâm tới mảng ấy việc ai người đó làm. Mấy người bạn rủ ra phố làm ly rượu cho ấm người anh định đi thì có điện thoại từ Phú biên tập viên đài phát thanh tỉnh: Cậu viết cho tớ bài 15 phút nhé chiều mai đưa cũng được. Tiện thể anh mua khúc bánh mì về phòng định tối nay thức viết cho xong mai rảnh tay làm chuyện khác.


          Ngòi bút chạy đều trên trang giấy chợt có tiếng gõ cửa. Tiếng gõ có phần dồn dập. Lạ thật mấy ai kiếm mình giờ này nhỉ? Anh lẩm bẩm và đứng lên đưa tay mở chốt cửa. Cơn gió lạnh ùa vào phòng với một bóng áo đỏ. Gần như người ấy ập vào anh phía sau cái áo lạnh màu đỏ rất Tây ấy anh vẫn cảm nhận được cái ấm mềm của cơ thể phụ nữ. Quả thật khi anh dìu người ấy ngồi lên được chiếc ghế bên bàn làm việc thì đó là một cô gái.


- Em vừa bên sở về. Các anh bên ấy bảo qua tìm anh.

- Vâng tôi đây có việc gì không?

- Em là Nghi San đoàn văn công tỉnh S. Em về Bắc thăm nhà nên vào trễ đoàn đã đi lưu diễn rồi. Ghé sở họ nói thứ bảy rồi ai cũng đi vắng qua khu tập thể tìm anh xem anh có giúp được gì không?


         Thực tình anh hết sức lúng túng. Gã chuyên viên đã đưa đoàn đi anh nào biết đoàn đi đâu. Giờ này hỏi mấy ông phòng ấy thì cuối tuần họ cũng đã ra rẫy cà phê hết.


- Thôi để đồ đạc đây ra phố kiếm gì ăn cho ấm bụng rồi tính. Chẳng biết sao anh nói như thế mà chắc lúc ấy chẳng có cách gì tốt hơn.


           Gió vẫn hú từng cơn. Anh đưa San đi ra trung tâm thị xã. Cũng còn sớm chán. Ngang qua hiệu sách tổng hợp tỉnh San bảo anh cho cô ghé lại mua ít sách để đọc trong những ngày lưu diễn. Trong khi San xem sách cô bé bán sách nhìn anh cười ý nhị và hỏi nhỏ: Ai mà xinh vậy anh? Anh chỉ cười cười nhưng nhìn lại anh thấy quả thật San khá xinh. Lúc ấy anh chưa biết San là nghệ sĩ ngôi sao của tỉnh cô chỉ được phép vào trễ hai ngày thôi ông trưởng đoàn trước khi cho cô đi phép đã dặn dò nhiều lần như thế.


           Thấy cô ngồi ăn bát bún nóng anh biết cô đang rất đói. Cô ăn tự nhiên trong khi anh uống cà phê. Đường về như sự tình cờ anh đưa cô đi đường tắt qua khoảng đất trống sau nhà văn hóa trung tâm thị xã. Những cây dã quỳ qua một mùa mưa đã lên cao vượt đầu người. Từ xa những căn nhà hắt lên ánh đèn vàng vọt. Cô có vẻ hơi sợ bóng tối nên đi sát vào anh. Bỗng một con vật gì chạy ngang làm anh và cô đều giật mình. Như một phản xạ cô ôm chầm lấy anh và anh cũng choàng tay ôm chặt lấy cô. "Đừng sợ. Có lẽ chỉ là con sóc hay con thỏ gì đấy thôi". Câu nói chưa dứt và trên trán cô đọng lại cái hôn của anh. Cô để yên không nói chỉ thở nhẹ nắm chặt tay anh.


         Về đến phòng anh nhóm bếp bắc ấm nước rồi đưa cô xuống phòng tắm ở dưới nhà. Xách nước pha đủ ấm xong anh đứng ngoài chờ cô cho cô đỡ sợ. Đêm hôm ấy anh nhường cho San ngủ trên chiếc giường con của gã trai độc thân còn mình trải báo nằm dưới sàn. Đến lúc đó anh cũng kịp biết San có gia đình chồng cũng làm việc trong ngành ở dưới tỉnh và cô đã có con.


        Cô ngủ nhanh chắc đi đường cả ngày mệt nhọc. Trằn trọc mãi rồi anh cũng ngủ thiếp đi. Anh chỉ thức giấc khi cô cúi xuống nói thật khẽ: Cám ơn anh.

Ngoài kia gió vẫn ầm ào. Trời đã hửng sáng...


       "Cám ơn anh đã dành cho em sự nhiệt tâm chăm sóc em chu đáo. Em đã tìm được đoàn. Em diễn ở huyện K. rồi giờ qua thị trấn P. Bà con xem rất đông mệt nhưng vui. Tuần sau em sẽ ra diễn ở thị xã. Sắp Giáng sinh rồi em sẽ đón Giáng sinh ở thị trấn. Anh giữ gìn sức khỏe và làm việc tốt nhé". Lá thư được cô viết vội nhờ anh chàng chuyên viên chuyển đến tận tay. Có một điều gì đó anh không lý giải nổi. Hình như là tình yêu mà cũng không hẳn thế bởi đã có gì đâu anh và cô đều cố gắng giữ gìn cho nhau cơ mà. Đã bao lần anh tự nhủ: Thì cứ như cơn gió đi qua đời nhau nặng lòng mà làm gì. Chính San cũng đã cho anh biết cô ấy có gia đình dù chồng cô và cô không thực sự hạnh phúc. Anh cũng chỉ biết đến đó và chẳng hỏi làm gì. Buổi trưa sau hôm gặp cô mất cả buổi sáng lùng sục hỏi han người ta nói đoàn đi vào huyện B. anh đưa cô ra bến xe ngay. Đã từ giã nhau rồi nhưng khi xe chạy như có gì thúc giục anh nhảy theo xe. Chiều tối xe mới tới thị trấn chị trưởng phòng bảo đoàn có lịch diễn nhưng chưa đến còn đi đâu thì cũng không được biết. Buổi tối nhà khách vắng người chỉ có anh và cô nhưng cũng chỉ là câu nói: Chúc ngủ ngon sau khi đi một vòng hết thị trấn cùng uống cà phê ở quán nhỏ rồi về.


         Sáng hôm sau anh về lại thị xã để cô rẽ sang đường khác tìm đoàn. Thì cũng vậy thôi cô đã ý tứ giữ gìn cho anh và cô dù anh biết nếu anh bước qua cái ranh giới mong manh ấy sẽ vỡ. "Đêm anh lạnh thì qua với em cho ấm đừng nghĩ gì cả". Trong căn phòng nhỏ thằng đàn ông trong anh đã sôi lên từng chặp mấy lần anh dợm bước qua rồi tự dằn lòng. Qua tấm vách gỗ anh cũng biết cô trằn trọc. Nửa đêm anh ra ngoài hút thuốc không biết tự lúc nào cô lặng lẽ đến bên anh choàng tay ôm anh thật chặt. Nụ hôn đầu tiên của anh và cô giữa gió ngàn hun hút bây giờ nghĩ lại anh vẫn rợn người. Anh trở về phòng tự nhủ hãy để cho cô được bình yên còn gia đình và công việc. Anh không thể làm xáo trộn cuộc đời cô. Dù ai đó nói rằng làm diễn viên là lãng mạn lắm thì anh gã chuyên viên trẻ nào kém lãng mạn nhưng anh không thể ít ra là đến thời điểm ấy.


         Nhận thư của cô cả ngày hôm ấy anh chẳng làm được gì. Thị trấn P. chỉ cách thị xã 30 cây số. Chiều xuống anh đạp xe về. Đến nơi đoàn đang diễn. Cô nhìn thấy anh trong đám khán giả một thoáng ngỡ ngàng hiện lên trong đáy mắt. Tan buổi diễn cô giới thiệu anh với đoàn khi đi ăn tối. Đoàn ngủ lại ở hội trường. Anh chàng chơi kèn đưa cho anh chiếc võng và rủ anh ra mắc ở ngoài hàng hiên cho thoáng. Chỉ nhìn nhau là đủ. 5 giờ sáng anh trở về thị xã khi mọi người đang yên giấc chỉ kịp siết nhẹ cô trong vòng tay của gã trai 25 tuổi.


          Giáng sinh qua đi một buổi trưa cô đến phòng anh. "Em về diễn ở thị xã rồi. Đang ở nhờ bên bảo tàng. Em xin phép đi thăm anh đấy. Anh có nhớ em không?".

Anh đã yêu cô với tất cả sự tuyệt vời của bao nhớ nhung dồn nén trưa hôm ấy. Đôi mắt nhắm nghiền đôi môi hé mở chiếc mũi cao và đôi lông mày vòng nguyệt. Anh đã thốt lên khi yêu cô: Em đẹp lắm. Cô cười khẽ bảo anh: Chắc yêu em nên anh nói vậy thôi.


         Bên ngoài những ngọn gió vẫn đuổi nhau trên những mái nhà. Cô rên nhẹ:


- Yêu em tuyệt thế này tối nay làm sao em diễn nổi...


         Quả thật khi nhìn cô diễn dưới ánh đèn sân khấu một vở diễn nổi tiếng một vai nổi tiếng anh thấy cô đẹp rạng ngời. Anh tự nhủ: Có phải em đấy không? Trưa nay cô nói thế anh đã lo cô mỏi nhừ đôi chân trong khi vai diễn của cô là vai chính và bộ môn nghệ thuật này đòi hỏi nhiều kỹ thuật hình thể đến mức kỳ công. May sao cô diễn xuất thần anh chỉ hết lo khi tấm màn nhung khép lại tiếng vỗ tay không ngớt.


        Đêm trước khi chia tay cô và anh đã thức trắng đêm với nhiều người trong đoàn. Hôm qua ông trưởng đoàn nói nửa thật nửa đùa với phó giám đốc sở của anh: Cho hai bên kết sui gia nhé. Những ly rượu cứ xoay quanh anh say và cô cũng say. Anh chàng thổi kèn nói như thánh: Bạn ơi đời nghệ sĩ biết ra sao ngày mai. Hãy buồn cho ngất ngây đi rồi mai hãy quên hết. Đừng quá nặng lòng.


         20 năm rồi. Cũng đã buồn ngất ngây đã không nặng lòng và cũng phải quên... Anh cũng đã xa cao nguyên lâu rồi về với thành phố ồn ào sôi động nơi những ngọn gió chỉ quanh quẩn sau những con phố đông người.


        Anh mong và tin rằng cô đã có cuộc sống nhẹ nhàng. Hạnh phúc hay bất hạnh cũng đã đi qua với một đời người. Những tháng ngày và những khoảnh khắc đã qua đã chôn vùi trong ký ức cô nhớ hay quên làm sao anh biết. Cô có quên anh cũng chẳng thể nào trách cứ. Khi người ta còn trẻ đã không dám đánh đổi khi về già càng khó lòng thắng sự cầu an.


          Ừ thôi như gió. Nồng nàn mà cũng vô tâm như gió. Chính đời người cũng là cơn gió qua đấy thôi. Đã có lần như vô tình anh thấy cô trên truyền hình. Vẫn đẹp như ngày nào dù thời gian đã ghi dấu lên nét mặt. Những cơn gió rừng. Bây giờ gió biển. Những cơn gió đã đi qua níu kéo làm gì. Nhưng anh biết gió trong lòng anh mãi thổi những đợt cồn cào mỗi khi nhớ về một bóng dáng khi cơn gió lạnh hanh hao về trên phố mỗi mùa Giáng sinh.


NGUYỄN THIÊN DI

Share/Save

More...