NGƯỜI CÓ CHỜ MỘT BÓNG ĐÃ HOÀNG HÔN ...?

 

NGƯỜI CÓ CHỜ MỘT BÓNG ĐÃ HOÀNG HÔN ?

 

 

 

 

Nào có ai hay một ngày bất chợt

như tình cờ như đã đợi nghìn năm

những ngày không nhau dần được hình dung

(nhưng điều đó lúc này không quan trọng)

cũng như vài mươi năm sau biết có còn ai say ngắm nhau chiều muộn

dấu môi hôn vầng trán mãi còn thơm …

 

**

 

Đã không quay đi

mây ngả màu trên mái tóc

người con gái của ngày nào vẫn đẹp trong những giấc mơ

những chiều tiễn người về

đau không thở nổi

ngày người héo hon và bàn tay anh nâng khuôn mặt diễm kiều

ngày đó mùa thu bước qua cười chúng ta yếu đuối

dù ta cũng như chiếc lá thu vàng ngoài cửa sổ kia

vàng vì yêu nắng trời và sợ những cơn mưa làm người ướt lạnh

ngày đó

người có biết không?

rất nhiều ngày đầy mưa

nỗi nhớ ngập trời…

 

**

Người có biết không?

nỗi vui đơn sơ bên đời còn một an nhiên

cái thương cái lo trôi qua phút này để phút sau lại về phấp phỏng

ly cà phê chảy hết niềm vọng động

lơ đãng rút điếu thuốc cắm trên môi

nhiều bàn tay đưa ra

có thấy thiếu một bàn tay người cần hơn những bàn tay khác

đôi khi đẫm mồ hôi và được bàn tay người hong khô

người có biết không?

nước mắt dẫu rơi thêm không làm bể khổ chúng sinh sóng sánh

nụ cười dẫu giấu đi không làm nhân gian bớt chút sân si…

 

**

 

Và cũng có thể một ngày đành gom ký ức ra đi

chợt rơi ra một bài ca cũ

bài ca nói về một trái tim yêu cứ hồng tươi trong lửa

tình yêu là vô giá chẳng đổi trao

chớp mắt mà phận người hư hao

anh đã giấu ngày dự cảm vào những cánh rừng xa tít tắp

cứ thầm mong không có chân trời

và anh vầng mây ấm mải mê trôi

lãng quên hồi chuông vọng quy cố quận

ở nơi đó

miền hoàng hoa tâm tưởng

người có chờ một bóng đã hoàng hôn?

 

 

BÙI PHAN THẢO

(8-2010)

Mây

@ Thu: Cám ơn đã ghé nhà. Cái còm cũng... dễ thương thơ thì buồn mà còm thì cười hihi..
Ngày vui nhé.

Thu

Thu xưa

Mong manh qua.
Đau không thở nổi. Người có biết không? Nỗi nhớ ngập bóng anh mùa thu đi qua như bóng anh vậy đó. hihi....

Mây

@ Anh Vĩnh Phúc: Thằng em không dám mô. Có chi cứ viết nhì nhằng rứa thôi...
Cám ơn anh đã ghé.

vinh phuc

Thơ

người có chờ một bóng đã hoàng hôn?

Thơ như một lời kinh
Chỉ một cái đề cũng đã " dị nịch nhân"

Mây

@Vô danh:Còm như ri thì tác giả cũng... tròng trành luôn... Chúc vui khỏe.

Vô danh

Chống chếnh...

Mây

@ Bạn đọc: Cám ơn những lời bình của bạn. Bình chi mà hay ác liệt Mây cũng chỉ biết... ngậm mà nghe... Chúc vui...

Bạn đọc

"Người có chờ một bóng đã hoàng hôn?"
Hỏi thì hỏi thế thôi chứ thật ra câu trả lời đã lơ lửng bàng bạc trong khắp cả bài thơ ngập một màu hoài niệm.
Trong một chiều mưa nào đó bất chợt người nhận ra "ai" đã làm lòng mình thoắt mềm đi. Nhan sắc kia chưa chắc đã diễm kiều như lời thơ viết nhưng vì ướt át quá trong mưa héo hon quá trong lốc xoáy cuộc đời thành thử làm người không kềm nổi phải dành cho một cái nhìn thương cảm. Từ thương đến xót từ lơ mơ cảm đến tận thấm nỗi đa đoan mà người đành phải mang theo gương mặt não nùng đó ít nhất trong một đoạn đời ?
Biết thương mà không dám nói nhiều hơn. Biết buồn mà không thể làm vui hơn. Biết sẽ chia ly mà không thể níu giữ biết mình cô đơn mà không thể gọi người ở lại... đó chẳng phải là tâm trạng mênh mang chếnh choáng của nhà thơ trong một buổi chiều đầy gió trời khiến lòng người cũng chao lắc?
Người có chờ một bóng đã hoàng hôn? Như đã nói câu hỏi đã tự là lời giải đáp.

Mây

@ Em: Mong rằng lần khác cũng đừng... lặng lẽ đọc mà "còm" cho anh Mây vui. Cám ơn em đã ghé nhà.

Em

Chi co anh May moi co nhung van tho noi ve noi dau diu dang nhu the..Dinh lang le doc nhung khong the khong comment.