Cho một ngày chưa đến..





Có thể anh quay đi
và khóc
trong ngày em trở về...
 
Trên những trang giấy trắng kia
Anh đã trải hết lòng mình
Những que diêm đã cháy
Nhữngngọn nến đã đốt hết đến chiếc bấc lụi tàn
Những tro bụi nồng nàn
Sẽ đặc quánh cả những đắng cay của những ngày chỉ mình anh nhận biết
 
Đôi khi dưới cánh bay trong những hành trình dằng dặc của em
Những núi đồi sông suối trở nên nhỏ nhoi
Vậy mà đời người mấy ai qua được
Anh sẽ ở mãi với thành phố này
mỗi ngày xuôi ngược
mỗi ngày thấy mình cũ mòn đi
Chỉ nỗi buồn là mới
 
Hẳn em đã quên chiếc thuyền giấy em gấp
Trên chiếc bàn con
Trong tấm ảnh em gửi anh
Sẽ không ra được với dòng nước kia
Dù bên ngoài trời đang mưa
Chiếc dương cầm vẫn đợi chờ bàn tay em
Bàn tay anh cảm nhận được cả sợi gân xanh
Nhưng dương cầm ạ
Người con gái bước ra một ngày và chưa trở lại
 
 
Đừng hỏi vì sao anh không đến với em
Nói với em câu gì đó
Biết đâu đôi mắt ấy sẽ không còn lấp lánh niềm vui
Biết đâu đôi môi sẽ héo khô ...
 
 BÙI PHAN THẢO

Mây

Vô danh:
Cám ơn những nhận xét chí lý của bạn...
Có lẽ nên và phải như thế thôi...
Chúc vui...

vô danh

Chỉ nỗi buồn là mới và nỗi buồn hình như bao giờ cũng nhiều hơn những niềm vui anh nhỉ!

Thơ hay buồn...và sự im lặng là điều tốt nhất cho cả hai!

Mây ngàn mùa thu

TPL:
Như vậy là chúng ta cùng một giuộc buồn nhiều vui ít nhưng không thiếu nụ cười.
Và điều chắc chắn là TPL còn trẻ còn khuya mới cũ mòn.
Thực ra khi viết và biết được như vậy là chúng ta không cũ mòn đi đâu chỉ cũ mòn con người sinh học thôi...
Bữa mô chộ nhau một tí chứ!

tpl

mỗi ngày thấy mình cũ mòn đi
Chỉ nỗi buồn là mới

hình như em đang như vậy đấy anh

Mưa

Có một ng bạn đã từng nói với Mưa rằng „ anh ko nói gì với em ko có nghĩa là anh ko có gì để nói mà anh nghĩ rằng sự im lặng sẽ là điều tốt đẹp nhất lúc này cho cả anh và em“. Sau này rất lâu sau Mưa mới hiểu được rằng tình yêu bao la của anh ấy âm thầm và độ lượng biết bao cũng chỉ vì mong muốn cho Mưa có một cuộc sống hạnh phúc được tiếp tục cười mà anh ấy phải nén lòng…. Đọc bài thơ này xong tự dưng Mưa lại chạnh lòng một chút…cảm ơn về một bài thơ hay…

Mây Ngàn Mùa Thu

@tamthu : Thanks. Như thế mới là tình yêu tamthu nhỉ?

Mây Ngàn Mùa Thu

@bạn đọc : Cám ơn bạn đến nhà chơi? Bạn có thể cho biết quý danh không?

Mây Ngàn Mùa Thu

@ Diễm : Cám ơn bạn ghé nhà khen thơ.Tên bạn đẹp quá!

tamthu

gửi Mây Ngàn Mùa Thu

Trên những trang giấy trắng kia
Anh đã trải hết lòng mình
Những que diêm đã cháy
Nhữngngọn nến đã đốt hết đến chiếc bấc lụi tàn
Những tro bụi nồng nàn
Sẽ đặc quánh cả những đắng cay của những ngày chỉ mình anh nhận biết

.............

Thấm đẫm nỗi đau! Yêu cạn kiệt.

Bạn viết hay lắm !

bạn đọc

Có phải anh Bùi Phan Thảo báo Người lao động không?